Bộ Năng lượng đã công bố Dự thảo Chính sách Điện lực Quốc gia (NEP) 2026, phác thảo một kế hoạch chiến lược nhằm chuyển đổi ngành điện của Ấn Độ phù hợp với tầm nhìn dài hạn của quốc gia về “Viksit Bharat @ 2047”. Chính sách này dựa trên khuôn khổ năm 2005 đồng thời giải quyết những thách thức mới như chuyển đổi năng lượng, áp lực tài chính trong phân phối và nhu cầu về một lưới điện bền vững và được số hóa.
Trọng tâm chính của Chính sách Kinh tế Quốc gia 2026 (NEP 2026) là đạt được sự độc lập về năng lượng thông qua con đường tăng trưởng ít carbon. Chính sách này đặt ra các mục tiêu đầy tham vọng về mức tiêu thụ điện bình quân đầu người, hướng tới 2.000 kWh vào năm 2030 và hơn 4.000 kWh vào năm 2047. Để đáp ứng các mục tiêu này và các cam kết về khí hậu, Ấn Độ có kế hoạch mở rộng công suất năng lượng không sử dụng nhiên liệu hóa thạch, hướng tới 500 GW vào năm 2030. Điện hạt nhân cũng được đặt ở vị trí trung tâm để đạt 100 GW vào năm 2047. Mặc dù năng lượng tái tạo sẽ được ưu tiên, chính sách này thừa nhận rằng điện nhiệt than sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo nguồn cung cấp điện cơ bản ổn định trong ngắn hạn.
Bản dự thảo giới thiệu một phương pháp tiếp cận có cấu trúc gọi là “Đảm bảo nguồn cung” để đảm bảo nguồn cung cấp điện ổn định 24/7 ở cấp quốc gia, tiểu bang và công ty điện lực. Cơ chế này bao gồm dự báo nhu cầu dài hạn và khuyến khích triển khai các Hệ thống Lưu trữ Năng lượng (ESS), chẳng hạn như các Dự án Thủy điện tích năng và Hệ thống Lưu trữ Năng lượng bằng Pin, để quản lý sự biến động của năng lượng mặt trời và năng lượng gió. Sáng kiến này được kỳ vọng sẽ cải thiện sự ổn định của lưới điện và cho phép tích hợp nhiều hơn năng lượng tái tạo vào hệ thống.
Tính bền vững về tài chính là một mục tiêu quan trọng khác của chính sách này. Các công ty phân phối điện (DISCOM) từ lâu đã phải đối mặt với thua lỗ tài chính, và Chính sách Điện lực Quốc gia 2026 (NEP 2026) tìm cách giải quyết vấn đề này bằng cách áp dụng biểu giá phản ánh chi phí thực tế và giảm trợ cấp chéo làm tăng chi phí điện công nghiệp. Từ năm tài chính 2026-2027, các cơ quan quản lý điện lực nhà nước sẽ phải đảm bảo rằng biểu giá đủ để trang trải chi phí dịch vụ, mà không tạo ra “tài sản điều tiết” làm trì hoãn thua lỗ. Chính sách này cũng khuyến khích đầu tư tư nhân và hợp tác công tư để nâng cao hiệu quả, thúc đẩy cạnh tranh và thu hút vốn vào lĩnh vực này.
Quyền lợi người tiêu dùng được nhấn mạnh là yếu tố trọng tâm của chính sách mới. Chính sách điện quốc gia NEP 2026 quy định việc cung cấp điện chất lượng 24/7 và đưa ra khuôn khổ bồi thường cho người tiêu dùng nếu các tiêu chuẩn hiệu suất không được đáp ứng. Chính sách này thúc đẩy các công cụ kỹ thuật số như đồng hồ đo điện thông minh, hóa đơn trả trước và giải quyết khiếu nại trực tuyến để tăng cường tính minh bạch và cải thiện chất lượng dịch vụ. Những biện pháp này nhằm mục đích làm cho dịch vụ điện đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người tiêu dùng đồng thời hỗ trợ sử dụng điện hiệu quả.
Khi Ấn Độ tiến tới số hóa ngành điện, an ninh mạng được đặc biệt chú trọng. Chính sách này yêu cầu dữ liệu của ngành điện phải được lưu trữ trong lãnh thổ Ấn Độ để duy trì chủ quyền dữ liệu và bảo vệ cơ sở hạ tầng quan trọng. Khung pháp lý này sẽ giúp bảo vệ hoạt động số hóa của các công ty điện lực và đảm bảo thông tin nhạy cảm được an toàn.
Nhìn chung, Dự thảo Chính sách Điện lực Quốc gia 2026 hình dung một ngành điện lực vững mạnh về tài chính, bền vững về môi trường, tiên tiến về công nghệ và có khả năng hỗ trợ các mục tiêu phát triển của Ấn Độ. Bằng cách tập trung vào sự độc lập về năng lượng, sự đầy đủ về nguồn lực, tính khả thi về tài chính, sự hài lòng của người tiêu dùng và an ninh mạng, chính sách này vạch ra lộ trình cho một hệ thống điện hiện đại và kiên cường, có thể đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của đất nước đồng thời góp phần vào các mục tiêu khí hậu toàn cầu.

